Chào bạn!      
Trang nhất > Lý luận
Học văn để làm gì?
8:00, 16/02/2012

Trao đổi với nhóm Cánh Buồm về bộ sách "Học văn".

Sự ra mắt của bộ sách giáo khoa do nhóm "Cánh Buồm" khởi thảo xứng đáng được coi là một sự kiện trong ngành Giáo dục Việt Nam năm 2011. Không chỉ là một công trình soạn thảo đơn thuần, bộ sách là kết quả những nỗ lực to lớn của một tập thể nhỏ bé vì sự đổi mới phương pháp giảng dạy và góp phần thay đổi triết lý giáo dục ở nước ta. Hơn thế nữa, đó là một chiến công đáng khâm phục của tinh thần dũng cảm học thuật, điều lâu nay hơi hiếm trong giới trí thức nước nhà. Đánh thức và khích lệ tinh thần phê phán học thuật - theo tôi đó là thành công lớn nhất của bộ sách. Bài viết này cũng được khích lệ một phần bởi tinh thần phê phán đó. Trong chừng mực nhất định, tôi cảm thấy mình ở vào vị trí của Voltaire khi ông nói về cuốn "Luận về nguyên do của sự bất bình đẳng" của Rousseau: "Tôi hoàn toàn không đồng ý với anh, nhưng tôi sẵn sàng hy sinh tính mạng để bênh vực quyền tự do phát biểu của anh". Xin được nói ngay rằng tôi có những ý kiến bất đồng cơ bản với nhóm tác giả, cả về mục đích học văn, cách lựa chọn và tổ chức văn liệu lẫn cách dạy.   

Nhiệm vụ chính của việc dạy văn là đào tạo con người dân tộc. Trong ảnh: Một tiết dạy văn tại Trường THPT Đoàn Kết - Hai Bà Trưng (Hà Nội). Ảnh: Quốc Anh.

Trước hết là mục đích của việc học văn. Ngay ở "Lời dặn bạn dùng sách", các tác giả đã viết: "Trong bộ sách do nhóm Cánh Buồm khởi thảo có môn Giáo dục Nghệ thuật được dạy ngay từ lớp Một - mà vì những lý do tâm lý - xã hội, môn học này vẫn tạm gọi là môn Văn" ("Sách học Văn", NXB Tri Thức, 2011, trang 5).

Các tác giả viết tiếp: "Mục tiêu của việc học Văn ngay từ khi trẻ em bắt đầu đi học ở bậc phổ thông là tạo ra trong nhận thức các em một ngữ pháp nghệ thuật và tạo ra trong tâm lý các em cái phần hồn của việc học Văn là năng lực đồng cảm với thân phận người. Đó không phải là cái đồng cảm đạo đức học, xã hội học, mà kết quả là hành động từ thiện - bác ái. Năng lực đồng cảm này có tính tâm lý - nghệ thuật sẽ tạo ra một năng lượng tinh thần thúc đẩy những hành động tốt đẹp của con người".   

Với quan niệm như thế, nhóm tác giả chọn trò chơi đóng vai như là phương pháp chủ yếu để tạo ra "năng lực văn" mà "nhân lõi tinh thần là một lòng đồng cảm với thân phận con người", "xương cốt vật chất là một ngữ pháp nghệ thuật" và "thịt da kiến thức là sự am tường các bộ môn nghệ thuật suy ra được từ cái MẪU dùng trong nhà trường phổ thông là thơ, văn xuôi và kịch". Như vậy, đối với nhóm tác giả, môn văn chỉ là một ví dụ tiện lợi để học ngữ pháp nghệ thuật, chứ tự thân nó hoàn toàn không quan trọng.

Liệu chúng ta có thể đồng ý với các tác giả hay không? Nếu học văn chỉ để nắm được cái ngữ pháp nghệ thuật, thì tại sao chúng ta lại không chọn một loại hình nghệ thuật khác? Trong buổi hội thảo tại Trung tâm Văn hóa ngôn ngữ Đông Tây, ngày 14/1/2012, đại diện của nhóm tác giả giải thích rằng văn chương được chọn đơn thuần vì nó sử dụng loại chất liệu rẻ tiền và dễ sử dụng. Nhưng nếu vậy, tại sao ngay cả học sinh các trường chuyên về nghệ thuật, như trường nhạc, múa hay hội họa, học sinh vẫn buộc phải học môn  văn? Tại sao ở bất kỳ nước nào trên thế giới môn văn cũng là một trong những môn quan trọng nhất. Lý do nào khiến môn văn được ưu ái như vậy?

Để giải đáp câu hỏi này, chúng ta cần phải xem lại lịch sử. Thật ra, vai trò của môn văn không phải lúc nào cũng quan trọng như chúng ta thấy ngày nay, hay là gần đây. Trong các trường học ở phương Tây thời Trung cổ người ta không dạy văn học. Toàn bộ kiến thức được chia thành bảy bộ môn, thuộc hai tiểu loại, gọi là Tam khoa (Ngữ pháp, Tu từ học, Lô gích học) và Tứ khoa (Số học, Hình học, Thiên văn học và Âm nhạc). Sự phân chia bộ môn này thường được gắn với tên tuổi của Aristotle nhưng thật ra có nguồn gốc từ Ai Cập.

Ở châu Á tình hình cũng không khác mấy. Các nhà Nho ở Việt Nam không học văn học mà học Tứ thư, Ngũ kinh. Cần lưu ý rằng trong Ngũ kinh có Kinh Thi, nhưng ngay cả đối với người Trung Quốc thì đó cũng là một cuốn sách kinh điển chứ không phải là môn văn. Bản thân cái gọi là văn học theo nghĩa hiện đại cũng là một khái niệm tương đối mới. Ở Đông Á, như chúng ta đều biết, trong truyền thống hàng ngàn năm, văn, sử, triết vốn "bất phân". Ở phương Tây cũng tương tự. Terry Eagleton viết trong cuốn "Nhập môn Lý luận văn học" nổi tiếng của ông: "Ở nước Anh thế kỷ mười tám, khái niệm văn học không hạn chế trong những gì "sáng tạo" hay "hư cấu" như đôi khi được quan niệm ngày nay. Nó chỉ toàn bộ những văn bản được xã hội đánh giá cao: triết học, lịch sử, tiểu luận và thư từ cũng như thơ ca. Cái làm cho một văn bản trở thành "văn học" không phải là tính hư cấu - thế kỷ mười tám rất ngờ vực liệu thể loại tiểu thuyết đang nổi lên có phải là văn học hay không - mà là nó có phù hợp với một số chuẩn mực của "nhã văn" hay không". Và ông khẳng định rằng từ "văn học" chỉ thực sự có nghĩa hiện đại như ngày nay vào thế kỷ mười chín: "Văn học theo nghĩa này là một hiện tượng lịch sử gần đây: nó được sáng tạo ra vào khoảng bản lề của thế kỷ mười tám, và có lẽ sẽ làm Chaucer hay thậm chí là Pope cực kỳ ngạc nhiên".

Vai trò của văn chương nổi lên cùng với sự hình thành của nhà nước dân tộc và "văn hóa dân tộc". Cách hiểu về văn hóa của chúng ta ngày nay chịu nhiều ảnh hưởng bởi quan niệm của Humboldt và các nhà tư tưởng đương thời như Schiller, Schleiermacher, Fichte. Đó là sự kết hợp hai mặt: những kiến thức khác nhau được nghiên cứu và sự phát triển nhân cách thông qua quá trình nghiên cứu đó. Các kiến thức được nghiên cứu dựa trên lý trí và được lý trí liên kết thành một hệ thống thống nhất, kết tinh trong truyền thống. Sự phát triển của nhân cách chính là sự trưởng thành của cá nhân thông qua việc hấp thụ những gì thuộc lý trí trong truyền thống đó. Ta gọi cá nhân đó là con người có văn hóa.

Văn hóa gắn liền với truyền thống, nhưng đồng thời cũng có vai trò dẫn dắt con người tới tương lai. Văn hóa liên kết quá khứ, hiện tại và tương lai của một cộng đồng. Văn hóa chính là nền tảng tạo nên bản sắc dân tộc. Humboldt tin rằng nếu được giáo dục, con người sẽ trở thành những chủ thể tự do, có khả năng suy nghĩ độc lập để hành động vì lợi ích dân tộc - điều cực kỳ quan trọng đối với các nhà nước - dân tộc đang hình thành và lớn mạnh ở châu Âu.

Nền giáo dục đại chúng hiện đại ra đời trong bối cảnh đó và vì mục đích đó. Chính vì giáo dục bây giờ không chỉ có nhiệm vụ đào tạo nghề, mà còn có nhiệm vụ đào tạo ra chủ thể văn hóa của dân tộc, nên vai trò của văn học nổi lên. Lý do dễ nhận thấy là các môn học khác, chẳng hạn toán học và triết học, có xu hướng hướng tới tính phổ quát, trong khi văn học gắn liền với ngôn ngữ và ký ức của một cộng đồng cụ thể. Một lý do khác là văn học có thể được chia sẻ bởi đa số thành viên của cộng đồng. Đây chính là điểm các tác giả của nhóm Cánh Buồm đã nói: trong các loại hình nghệ thuật, văn học sử dụng ngôn ngữ là thứ vật liệu phổ cập nhất, dễ phổ biến nhất. Hơn thế nữa, văn học, hơn bất kỳ thể loại nghệ thuật nào, chứa đựng mọi cấp độ ký ức của cộng đồng.

Song song với sự gia tăng vai trò của môn văn là sự củng cố khái niệm "Nền văn học dân tộc". Hãy nhớ lại, trong hàng ngàn năm, ở châu Âu văn chương đích thực phải viết bằng tiếng Latinh. Văn chương viết bằng tiếng bản địa (vernacular literature) khi đó bị coi là "nôm na", dân dã, không có giá trị, mặc dù nó vẫn không ngừng phát triển dưới thời Trung Cổ. Thi hào Dante có lẽ là tác giả đầu tiên ở Italia (và có lẽ cả châu Âu) không chỉ sáng tác mà còn ra sức truyền bá văn học viết bằng tiếng bản địa. Tương tự như vậy, ở vùng Á Đông, cho đến thời cận đại, văn học đích thực phải viết bằng chữ Hán (trong lịch sử văn học Việt Nam, Nguyễn Trãi đóng vai trò tương tự như vai trò của Dante trong văn học Italia - Ông là tác giả của những kiệt tác văn chương đầu tiên bằng tiếng Việt). Sự ra đời và lớn mạnh của nhà nước dân tộc dẫn đến sự tôn vinh văn học dân tộc: mỗi dân tộc sớm hay muộn đều chọn lựa, tạo dựng những đại văn hào, những kiệt tác văn chương của mình. 

Như thế, dạy văn ở đâu cũng trước hết là dạy văn học dân tộc. Tuy nhiên, sự giảng dạy văn học cũng phụ thuộc vào đặc điểm lịch sử của từng nước. Ở các nước châu Âu, vốn có một lịch sử lâu dài và đã từng trải qua (hay vẫn còn duy trì) các triều đại quân chủ, chương trình giảng dạy được xây dựng trên cơ sở truyền thống văn học dân tộc. Ở Hoa Kỳ, do lịch sử ngắn và một phần cũng do tinh thần cộng hòa, nội dung chương trình hướng nhiều hơn vào việc giới thiệu thành tựu, thông qua các điển phạm (canon), tức là các văn bản văn chương được coi là tiêu biểu của dân tộc.

Cho dù cách thức và nội dung giảng dạy văn học dân tộc có khác nhau ở các nước khác nhau, môn văn không bao giờ chỉ đơn thuần có nhiệm vụ tạo ra năng lực đồng cảm hay giúp người học nhận thức ngữ pháp nghệ thuật. Nhiệm vụ chính của việc dạy văn là đào tạo con người dân tộc, thông qua đó bồi đắp bản sắc văn hóa. Người Pháp học văn học Pháp để trở thành người Pháp. Người Việt học văn học Việt để trở thành người Việt.

Tóm lại, theo tôi, mặc dù thú vị, bộ sách "Học văn" của nhóm Cánh Buồm đã sai lầm từ điểm xuất phát, trong việc xác định mục đích của môn học. Sai lầm gốc rễ nói trên tất yếu sẽ dẫn đến những sai lầm khác của nhóm trong cách lựa chọn văn liệu và cách giảng dạy, những điều chúng tôi sẽ bàn trong một bài viết khác


  Ngô Tự Lập

Các bài mới:
     Chữ tín quý hơn vàng (19/04)
     Chàng lãng tử - nhà quê (12/04)
     Người không "giả vờ làm con trẻ" (12/04)
     Hoa gạo (thơ Nguyễn Khắc Hào) (19/03)
     Bản sắc Thiền Việt Nam trong Thơ Thiền Lý Trần (05/03)
     Sáng tác về đề tài lịch sử: Không thể trông chờ sự "ăn may" (04/03)
     Đi tìm "sự tử tế" và "con người tử tế" (28/02)
Các bài đã đăng:
     Suy nghiệm từ hai bài thơ lục bát (08/02)
     Trăng Yên Tử trong thơ Hoàng Quang Thuận (24/01)
     Là gương thì phải sáng (10/01)
     Cùng Thi Hoàng "ngưỡng mộ hoa sen" (03/01)
     Nỗi khắc khoải cố hương (30/12)
     Nhớ nghề (20/12)
     Về lại mảnh vườn xưa (16/12)

Các tin khác 

Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email:
Tiêu đề:  
Tắt bộ gõ Tự động Telex VNI VIQR
 

LIÊN HỆ CAND
Hà Nội:
04.39420595
TP HCM:
08.38241917
NHẬN TIN THƯ
TIÊU ĐIỂM
Chữ tín quý hơn vàng
Người không "giả vờ làm con trẻ"
Bản sắc Thiền Việt Nam trong Thơ Thiền Lý Trần
Đi tìm "sự tử tế" và "con người tử tế"
Mỹ thuật tạo hình và mỹ thuật ứng dụng: Nhất bên trọng, nhất bên khinh?
Vũ Duy Thông và một chân dung khác
Một giọng thơ nữ không cần trang điểm
Bàn về chữ "tầm"
Dẫu có thiền, vẫn phải lựa chọn
Tâm tư thầm kín gửi người trong mơ
Triết lý hạnh phúc trong "Mùa đom đóm mở hội"
"Họ Vương - thơ tuyển" - dấu ấn để lại
Có một danh hiệu nghe mà... ngại
Oan cho Tiến sĩ giấy ngày xưa
Vẫn là "giật gấu vá vai"
Khi "hiệu trưởng mua dâm" vào tiểu thuyết
Một tác giả luôn trăn trở về ranh giới giữa cái thiện - cái ác
Hội chứng trường điểm và nỗi lo giáo dục
"Tình" đi đâu vắng?
Có tự nhiên, mới thuyết phục
Chuyển thể "Truyện Kiều": Lợi bất cập hại?
Viết dựa, nói dựa...
Nét trẻ trung, dí dỏm của "Cô giúp việc kén chồng"
Về lại mảnh vườn xưa
Tin vào nước mắt
Ô cửa này rộng mở anh đi
Nhà thơ Dương Thuấn: Đi tìm bóng núi ngày xưa
Không thể nửa vời
Phương Đông và phương Tây từ góc nhìn toàn cầu hóa
Cảm hứng đô thị và sự đắn đo thân phận
Phim truyền hình dài tập: Nghịch lý lượng và chất
Người thích sống ẩn mình đã phải ra tay
Từ hư vô đến nỗi niềm Thị Nở
Cô lái đò trong đời thực của thi sĩ Nguyễn Bính
Đã khổ, lại còn khổ hơn!
Nghịch lý tình yêu qua một bài thơ
Đến "Tây" cũng phải nhảy vào...can
"Nỗi niềm" kẻ...đi chậm
Lạm bàn về ẩm thực vỉa hè
"Tấm bằng" đặc biệt
Các nhà văn đã "né" được tiếng vỗ tay...mời xuống như thế nào?
Những "tâm sự nghề" độc đáo của một số nhà văn
Trào lưu Việt hoá phim Hàn Quốc: Rượu mới thua xa rượu cũ
Sông Hồng lắng sóng đất Thăng Long
Nhà văn chỉ tựa vào tài năng
Cô đơn hay lộng gió thời đại?
Phải thấu tình, đạt lý
Văn đàn tĩnh lặng và bão gió
Hữu xạ tự nhiên hương
Yêu cầu cao, nhưng cần thiết
Sự khiêm tốn vĩ đại
Xung quanh việc phân định “tuổi nào, phim nấy”
Chết, chưa phải là… hết
"Văn chiêu hồn" và "phản chiêu hồn"
Điện ảnh Việt Nam 2006: Chuông mãi không ngân
Công chúng là chủ hay là khách của văn học, nghệ thuật?
Tôn giáo và dân tộc
Về tác phẩm văn học đỉnh cao
Heinrich Boell - nhân chứng quan trọng của thời cuộc
Phụ nữ - nguồn cảm hứng sáng tác của văn xuôi Việt Nam thời kỳ đổi mới
Phụ trách biên tập: Trần Thị An Bình - Nguyễn Trang Dũng - Trần Anh Tú
© 2004. Báo Công An Nhân Dân, Chuyên đề An Ninh Thế giới và Văn nghệ Công An. All rights reserved.
® Liên hệ với Tòa soạn khi phát hành lại thông tin từ Website này. Ghi rõ nguồn "CAND.com.vn"